Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

THƯ NGỎ GỬI ĐẠI TÁ ĐỖ HỮU CA.



Hôm trước trong vụ trấn áp ở Tiên Lãng,xem hình trên báo thấy đại tá cực kỳ hoành tráng,thân lãnh trọng trách nhưng vẫn mặc giáp cầm loa xung trận điều binh khiển tướng cực kỳ oai hùng.Tôi thầm phục đại tá,nghĩ hiếm có người nào dám phí tấm thân ngàn vàng khôn chuộc,lỡ đâu hoa cải bắn phát thì còn gì.
Nhưng sau đó nghe đại tá trả lời phỏng vấn tại cuộc họp báo ngay sau hôm trấn áp được đăng tải tại VOV Online thì tôi mới té ngửa thất vọng vô cùng.Bèn viết thư ngày kính cẩn gửi đại tá nhã giám.

Trong sự vụ này, 2 trung đội cảnh sát đặc nhiệm đã được điều động xuống hiện trường phối kết hợp với lực lượng ở đồn biên phòng phục ngoài bờ sông. Ngoài ra còn lực lượng cảnh sát bảo vệ.... Rất may là người dân xung quanh ủng hộ cho việc cưỡng chế.
Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng, nhưng mà trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Tôi nói với các đồng chí Thường trực rằng, đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm, cái này nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn về cái chuyện ấy cả…”


Trên đây là nguyên văn lời Đại tá giám đốc Công An Hải Phòng.Đại tá máu me nghề nghiệp quá,nói cứ như trong giáo trình.Nhỡ đất nước có họa binh đao,chắc đại tá cũng có vé tham mưu trưởng.

Thôi,chưa nói đại tá dàn trận đánh nhau với ai,chỉ biết là tương quan lực lượng thế này:Bên đại tá gồm hàng trăm quân,gồm cơ động,công an,bộ đội biên phòng,dân quân, chó mèo đủ cả.Vũ trang thì cứ nói là tận răng đi.Phương pháp hợp đồng tác chiến gọi là tuyệt đẹp đi,viết thành vài cuốn sách (nhớ đốt một bản gửi cố Giáo sư Thượng tướng Hoàng Minh Thảo xem lại trước khi in) gọi là kinh điển trong thế trận chiến tranh nhân dân,không phải,chiến tranh với nhân dân đi.Và quan trọng hơn,theo chính đại tá nói,là nhân dân đã đồng tình với cuộc cưỡng chế,tức là đứng về phe đại tá,ủng hộ đại tá.Thiên thời địa lợi nhân hòa phe đại tá đủ cả.


Còn phe “địch” của anh Vươn chỉ có 3 ngoe, mìn tự chế, bình gas và 1 cây súng hoa cải.Vậy mà rốt cuộc,phe đại tá bị thương sáu,địch rút lui an toàn.Sao kỳ vậy.Địch bị bao vậy tứ phía,quân đại tá thì từ lính tới chó đều thiện chiến,vậy làm sao họ rút được.Nhân dân đứng xem cũng ủng hộ phe đại tá,sao lại để “…các đối tượng đã trà trộn vào những người hiếu kỳ đứng xem” rồi thoát đi ngay trước mũi đại tá? Vậy khi viết sách phải giải thích kỹ chỗ này nha,chứ coi bộ không ổn lắm.May đây chỉ mới là ba ngoe dân cố cùng liều thân,chớ cỡ tiểu đội địch chính cống có trang bị đầy đủ thì chắc đại tá không có cơ hội về tới nhà để viết sách đâu.

Phân tích sơ chuyện đánh đấm cho vui,còn xin nhắn với đại tá và những người giống đại tá.Công an là để trấn áp tội phạm,đem lại an ninh trật tự cho xã hội.Anh Vươn,cũng như những người nông dân cùng đường khác,vì bị chèn ép quá mức mà phải manh động chống trả,chứ không phải là kẻ đi cướp của giết người gây nguy hại cho xã hội.Cái khác giữa một tên cướp và một người dân lành manh động ở chỗ đó.Cho dù đại tá vì chấp hành lệnh trấn áp hành vi nguy hiểm cho xã hội của anh Vươn,cũng không nên hiu hiu tự đắc như vừa đánh đuổi giặc ngoại xâm chiến thắng trở về như thế.Tội dân lắm đại tá à.Đánh vào dân là chuyện bất đắc dĩ,không bao giờ là chuyện đánh rất đẹp cả huống hồ đây lại là công an nhân dân,quân đội nhân dân đi đánh với dân.

Đại tá chắc lên tới cấp bực này thì đời ông cố,ông tổ cũng bao năm chống cuốc mà bị phong kiến đế quốc bóc lột.Ông cố ông tổ đại tá không vùng lên thì đời ông đời cha đại tá cũng vùng lên mới cho đại tá cái vị trí ngày hôm nay.Sao đại tá vội quên đi cái xung động tình cảm thông thường của ông cha đại tá mà nay hớn hở đi đàn áp dân lành đến thế.Hay cái mảnh đất Cống Rộc ấy nó che mắt đại tá rồi?
Chắc dưới suối vàng,ông tổ của đại tá cũng không hài lòng với cách điều quân của đại tá,mà ông cố của đại tá chắc cũng không hài lòng với sự vô cảm của đại tá đâu.Mong đại tá nghĩ lại.

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

VỤ TIÊN LÃNG VÀ VẤN ĐỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP.



Nhân vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng chống người thi hành công vụ,trên các trang mạng (đa phần là lề…không phải) đồng thanh lên tiếng bảo vệ anh,tức là đứng về phe…nước mắt oan ức với hy vọng rồi đây anh sẽ được minh oan,có khi trắng án.Có trang còn dẫn vụ kiểm lâm viên Hoàng Minh Huệ cách nay mấy năm khi phòng vệ vượt quá giới hạn đã bắn chết lâm tặc Trần Văn Thắng.Khi ấy báo chí cũng như dư luận đã cứu Hoàng Minh Huệ thoát khỏi án tù.Nhưng đó là một Hoàng Minh Huệ đang thi hành công vụ là chặn bắt xe lâm tặc chở gỗ.Chứ không phải là một kiểm lâm đang ngồi trên xe gỗ lậu ở Pù Huống mới đây.Mặc dù rừng không có kiểm lâm thì tan hoang sớm,có kiểm lâm thì tan hoang chậm hơn chút,nhưng nói gì thì nói,trong vụ Hoàng Minh Huệ,cái trật tự pháp lý đa phần nghiêng về phía kiểm lâm.




Còn vụ anh Vươn,không biết UBND huyện Tiên Lãng sai tới đâu,và anh Vươn đúng tới đâu,nhưng chống người thi hành công vụ là sai cái đã.Biện Toại năm xưa cũng sai,sai nên mới ra tòa đại hình.Anh Vươn và Biện Toại chỉ đạt cái tình,cái cảm thông của đông đảo người đồng cảnh ngộ đang không mất trắng gia sản.Cho nên cứu anh Vươn không giống như cứu anh Huệ,mà nó đòi hỏi một sự thay đổi tận gốc về quan điểm tố tụng,và trên hết nữa,sự thay đổi về nhận thức cũng như thực thi quyền tư hữu,nhất là tư hữu đất đai.

Đất đai,cũng là tư liệu sản xuất.Nhưng không như tư liệu sản xuất khác như máy móc,có sự hao mòn rồi phế bỏ theo thời gian,đất đai cần sự khai phá,chăm bẵm để tăng dần độ phì,tăng dần hiệu quả kinh tế.Và với bất kỳ người nông dân thực thụ nào,quý đất,thương yêu đất để tăng nguồn thu nhập từ đất là tâm lý thông thường.Chỉ có những kẻ vô cảm,coi đất như là một thứ hàng hóa mua đi bán lại bóc lột cạn kiệt tài nguyên đất,hay gọi thẳng là những nông dân giả hiệu mới làm giảm đi chất lượng của đất đai mà thôi.

Vậy,những người như anh Vươn,như Biện Toại,họ đã hồi sinh cho đất.Trong mảnh đất mà họ ngày đêm vun xới ấy,có cả mồ hôi,máu của họ,của anh em,con cháu họ.Và thể hiện rõ là giá trị của mảnh đất họ đang vun bồi,tài sản trên mảnh đất ấy ngày một tăng lên.Đang tâm cướp giật cái tài sản họ chắt chiu bao năm mới có để giao vào tay kẻ khác ngồi mát hưởng bát vàng,làm sao họ không lao vào cuộc chiến sinh tử,cho dù cuộc chiến trái luật.

Vậy cái gốc rễ cần thay đổi là quyền sở hữu đất đai,hay nói chính xác hơn,là quyền tư hữu của người sử dụng đất.Không thể cứ lấy lý lẽ sở hữu toàn dân để rồi giao đất cho họ chỉ 20 năm,thậm chí 14 năm như huyện Tiên Lãng đang làm,rồi khi thấy thành quả của họ đang đâm hoa kết trái,lại ra tay thu hồi.

Cho nên tôi hy vọng rằng,trong lần sửa đổi hiến pháp này,Quốc hội cũng như Ban soạn thảo hiến pháp,thật sự cầu thị lắng nghe tiếng nói của dân,và đưa quyền tư hữu đất đai,nhất là đất sản xuất ,trở thành một quyền không thể chối bỏ vào trong hiến pháp mới.Bên cạnh đó,xây dựng cơ chế bảo hiến như thế nào để hiến pháp luôn luôn được thực thi,tránh tình trạng suy diễn pháp luật một cách mù mờ để rồi tạo điều kiện cho bọn tham quan nhũng nhiễu,đục khoét,cướp đoạt thành quả lao động chính đáng của người dân.Có vậy thì mới ngăn chặn được những vụ việc như Tiên Lãng hiện nay.


Sẽ có người nói rằng,nếu giao đất lâu dài,50 năm hay 100 năm,thậm chí giao luôn quyền tư hữu đất đai thì sẽ giải quyết sao đối với nông dân không có đất sau này.Đó chỉ là vấn đề ngụy biện.Tại sao chúng ta luôn định hướng nông nghiệp,trong khi xu hướng chung là phát triển công nghiệp.Nhật Bản hay gần gũi hơn là Singapore,có phải chật vật chia lại đất đai cho dân họ đâu? Cái tầm nhìn của giới cầm quyền phải thấu đến chân trời,chứ không chỉ bó hẹp trước cái mũi của mình .

Bão ngày mai là gió nổi hôm nay,trời chớp giật ắt đến ngày sét đánh.Không thể ngăn gió nổi,không thể ngăn chớp giật thì bão tố và sét đánh trong một ngày nào đó là điều hiển nhiên.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

TIẾC CHO ANH VƯƠN

Nọc Nạn xưa.
Mấy ngày này bị đánh vỗ mặt quá,choáng không định thần ngồi viết được.Hết vụ Hoàng Khương đến Đoàn Văn Vươn…Đành rằng cái niềm tin của mình vào thể chế này đã xuống gần bằng không từ lâu rồi, nhưng không ngờ nó lại đẩy qua phía âm một cách mau lẹ vậy.Phát súng từ Đồng Nọc Nạn thời hiện đại đã đập cho mình một cú khá dội để tỉnh luôn mà rằng: “Hết thật rồi”.

Mãi hôm nay vào trang Bọ Lập thấy bài viết chi tiết về vụ án Đồng Nọc Nạn.Hồi còn đi học,vẫn được biết loáng thoáng qua sách vở rằng đây là vụ người nông dân bị chèn ép,bị cướp khống mảnh đất mà họ đổ bao mồ hôi lẫn máu để có được,tức nước vỡ bờ họ đã vùng đứng lên chống trả theo đúng như Marx dạy: “Đâu có áp bức,đấy có đấu tranh” .Ông Marx sai đâu không biết,nhưng câu này ông tuyệt đối đúng,vì người nông dân như Biện Toại chẳng cần biết tới ông Marx là ông nào,họ cũng quỳ lạy mẹ lần chót rồi lao ra đương đầu với súng đạn.

Giống như Biện Toại,anh Vươn cũng bán mặt cho đất,bán lưng cho trời để cải tạo lại vùng Cống Rộc,từ một bãi lầy ven biển luôn hứng chịu cơn thịnh nộ của thần biển,với bao mồ hôi,thậm chí một đứa con 8 tuổi của anh cũng đã vĩnh viễn nằm lại ở Cống Rộc.Rồi bao nhiều tiền của từ bán nhà,bán đất,rồi đi vay…để có được cơ ngơi ngày nay làm ngon mắt bọn cướp ngày.



Tiên Lãng - Nọc Nạn bây giờ

Bằng sự tham tàn bạo ngược,bằng sự tráo trở lật lọng,bọn quan phủ,quan huyện ngày nay đã giở trò định cướp khống thành quả lao động của gia đình anh.Người nông dân không tấc sắt phải đối đầu với hàng trăm cảnh sát cơ động,bộ đội biên phòng dẫn đầu bởi tên cò Tournier hiện đại.Họ phải làm gì? Chỉ có cái này,biết không? Câu nói cuối cùng của Chí Phèo trước khi văng dao vào Bá Kiến.Đúng,chỉ có cái này.Khi tiếng nói của pháp luật đã tắt lịm trước bạo quyền,thì người nông dân chỉ còn con dao hay là súng hoa cải.

Ai đã đẩy họ vào con đường cùng?Tại sao một chế độ luôn nhân danh nhân dân,của dân,do dân mà giờ đây,công an chỉ có mỗi việc đi bắn nhau,đánh nhau với nhân dân?

Nhưng đọc tiếp vụ Đồng Nọc Nạn,tôi lại thấy tiếc cho anh Vươn.Giá như anh sinh ra hồi ấy ,cách nay hơn 80 năm,thời Việt Nam còn bị thực dân Pháp đô hộ và bóc lột đến tận cùng xương tủy như trong Bản án chế độ thực dân Pháp của Nguyễn Ái Quốc đã tố cáo,thì khi ra tòa đại hình,anh đã gặp được một viên công tố Moreau công bình,những luật sư như Tricon và Zévaco…,và trên hết,viên chánh án De Rozario chủ trì phiên tòa chỉ biết thượng tôn pháp luật.Họ không đứng về phía kẻ bạo quyền.Họ đấy,họ đang cố xây dựng một chế độ độc tài,sự độc tài của tình người: Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của tình cảm cao đẹp (Non pas de la dectature de la forc du mousqueton, mais de la dictature du coeur).

Thật không may cho anh Vươn.Rồi đây khi ra tòa,chắc anh sẽ gặp những kiểm sát viên kiểu Viện trưởng Viện kiểm sát Cần Giuộc nhậu để gái chết đuối,anh sẽ gặp những thẩm phán kiểu phó văn phòng TAND Cà Mau nghỉ với vợ người khác.Họ sẽ bảo vệ ai?Chắc chắn là họ sẽ đứng về phía những tay quan phủ như Ngô Văn H.Và cơ may để được trắng án của anh,cũng như chỉ số niềm tin của tôi vào sự tồn tại của công lý trên xứ này,là gần như bằng không.

Tiếc cho anh,và tôi càng thấm thía hơn lời nói của một ai đó: “Độc lập mà không có tự do,không có hạnh phúc thì độc lập ấy có ích gì” để ước hộ anh rằng,anh sẽ được ra tòa trong phiên tòa Đồng Nọc Nạn năm xưa.

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

NÓI KHÔNG VỚI YAOURT.




Tin từ báo Người Lao Động:8h sáng ngày 27/12/2011, trong lúc đi kiểm tra việc cho trẻ ăn sáng,bà Lê Mộng Thị Xuân Hoàng, hiệu trưởng Trường Mầm non Rạng Đông 14 thuộc Phường 14 Q.6 TPHCM phát hiện cô giáo Hồ Thị Thanh Thúy, giáo viên lớp lá 2 có dấu hiệu tham ô hai hũ yaourt của các cháu để bổ sung khẩu phần ăn sáng của mình. Thật là động trời trong khi toàn Đảng, toàn quân và toàn dân đang nô nức thi đua thực hiện chủ trương nghị quyết của Hội nghị TW về chống tham nhũng. Thế này thì không thể chấp nhận,không thể chấp nhận.

Bà Xuân Hoàng liền khởi động bộ máy chống tham nhũng cấp trường bằng cách yêu cầu cô Thúy lên gặp Ban Giám hiệu để tường trình vụ việc và gọi đường dây nóng cho Phòng GDĐT Q.6,đồng thời yêu cầu UBND Phường 14 nhanh chóng cử nhân viên công lực xuống hiện trường tham gia phá án.

Đây là vấn đề lớn,có ảnh hưởng đến uy tín của ngành,đồng thời làm sai lệch cái nhìn của bè bạn quốc tế về bộ mặt đất nước,lâu dài ảnh hưởng đến nền kinh tế nước nhà (vì có khả năng tổ chức Minh Bạch Quốc Tế sẽ nhảy vào ,đánh tụt hạng minh bạch của chúng ta,rồi các tổ chức đánh giá độ khả tín sẽ xêp thấp thứ hạng tin cậy của chúng ta,khó có thể tiếp cận các nguồn vay quốc tế…).Tóm lại là rất nguy hiểm.



Giải trình của cô Thúy cho biết yaourt cô ăn là do cô mua mang vào trường (có vỏ khác với vỏ yaourt của các cháu) và sau đó cô đã nộp hai vỏ này cho công an phường để làm chứng cứ.Và số Yaourt cấp hôm đó là 33 hộp,có 4 cháu vắng mặt nên cô đã trả lại đúng 4 hộp.

Về nhân thân cô Thúy,theo báo Phụ nữ “cô Hồ Thị Thanh Thúy là một GV giỏi nghề, ngay thẳng, dám đấu tranh với những điều không đúng đang diễn ra tại Trường MN Rạng Đông 14, trong đó có những điều Thanh tra Q.6 đã kết luận và cô đang bị trù dập”.

Qua vụ này,mặt dù thấy Phòng GDĐT Q.6 đã có ý kiến,mình cũng xin mạo muội rút ra mấy kết luận:
1.Phải luôn nêu cao tinh thần cảnh giác với tham nhũng,tham ô,dù là tham ô hai hũ yaourt.Vì cái sảy sẽ nảy cái ung.Trước mắt phải tập trung tiêu diệt ngay mấy cái sảy,còn cái ung,rằng thì là…phải xin ý kiến Bộ Cấp Trên.Nếu Bộ Cấp Trên quyết không kỷ luật thì thôi cho qua.
2.Mời ngay đại diện Tổ chức Minh bạch quốc tế tới chứng kiến ngay vụ việc,để họ có cái nhìn khách quan hơn khi đưa ra bảng đánh giá năm 2012.
3.Vận động cuộc thi đua “nói không với yaourt” trong toàn ngành GDĐT,nhất là ngành Mầm Non,để từ nay không xảy ra sự việc như trên.


4.Cô Thúy phải nhận hình thức kỷ luật “phê bình nghiêm khắc” về hành vi ăn yaourt,và trước hết,là hành vi đấu tranh với hiệu trưởng.Hành vi thứ hai rất nặng nề,vì đó là xúc phạm lãnh đạo.Nếu không có lãnh đạo là cô Xuân Hoàng,lấy ai lãnh đạo trường Mầm Non Rạng Đông 14 đi từ thắng lợi này tới thắng lợi khác.Lãnh đạo là đầu tàu,nên không thể mất đầu tàu được (thà là chìm cả tàu)

Xin hết ý kiến.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

CHỈNH ĐỐN HAY HƯ ĐỐN HAY ĐỐN TẤT?


Trồng cây thì mấy lão nông chăm chú nhìn,cứ thấy cây hư (cong queo,sâu vẹo) là đốn.Gọi là hư đốn.Còn cây nào ngon lành,phát triển tốt (nghiêm chỉnh) thì đốn làm gì.Vậy thì hư đốn hay chỉnh đốn?



Hèn gì lâu nay mấy cây nào ngon lành cành đào là bị đốn sạch.
Hư thì đốn mà chỉnh càng bị đốn bạo liệt rốt cuộc cây nào cũng đổ gọi là đổ đốn.
Càng đốn kiểu đó thì càng mạt.Gọi là đốn mạt.

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

BÀ GIÀ, 5 TỈ VÀ ZUCKERBERG.


Thỉnh thoảng có việc đi ngang đường Võ Thị Sáu,TP Hồ Chí Minh,mình thấy vài bà cụ lọm khọm,còm cõi ngồi bên bị quần áo,trước mặt là mấy mảnh giấy cỡ A3,A2 có những dòng chữ : “Công lý ở đâu?” “Dân oan 17 năm đi khiếu nại đất đai bị chiếm đoạt” v.v…
Cạnh đó là vài chú cảnh sát trật từ và vài cậu dân phòng.Một vài người dừng lại đọc mảnh giấy,có người hiếu kỳ lấy máy ảnh,điện thoại di động ra chụp…Chắc ai cũng biết đó là những người nông dân chân lấm tay bùn bao đời bán mặt cho đất,bán lưng cho trời đã vô tình được cấp trên ưu ái quy hoạch tài sản phục vụ cái gì đó,có khả năng là sân golf cho các đại gia đầy tớ của họ.



Rút người dân ra khỏi phương tiện sản xuất,đẩy họ ra đường là cách ngắn nhất để tạo ra các ván cờ tướng 5 tỉ đồng của ông phó giám đốc Sở GTVT Sóc Trăng Nguyễn Thanh Lèo. Thật tình không thể tưởng tượng nỗi cụ Nguyễn Du đã có một minh họa sống động sau hai trăm năm :Nghìn vàng đổ một trận cười như không. Trong một xã hội tưởng như của Từ Hải hóa ra đầy rẫy Tú bà, Mã giám sinh được bảo kê bởi Hồ (Tôn Hiến),tha hồ vùi dập dân đen.
Nhưng hình như tiền của không do tự tay mình làm ra nó có cánh thì phải.Các đại gia, thiếu gia chơi ngông nhà mình có vô khối cách để tiêu tiền cho đỡ buồn,từ việc ném nhẫn xuống sông, tặng xế cho gái tới đánh cờ bạc tỉ.










Còn cậu tỉ phú sinh năm 1984 mới đây sang Việt Nam thì sao?Quần bò,áo thun và dép lê.Chắc rằng cậu ta không thể chơi ván cờ này,vì để làm nên một tỉ phú trẻ tuổi từ một ý tưởng sáng tạo,cậu không thể có một hệ thần kinh quen thuộc của bệnh viện tâm thần.

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

TÍNH CHUYÊN CHÍNH VÀ TÍNH NGHIỆP DƯ.

Chuyên chính,theo định nghĩa là dùng bạo lực để trấn áp sự chống đối giai cấp.Còn nghiệp dư,tất nhiên là không chuyên nghiệp,tức ngẫu hứng lý qua cầu chẳng cần theo một quy tắc nghề nghiệp nào hết.Thường hai đức tính này đi với nhau,cái trước bảo vệ cái sau để cùng bước tới một sân chơi chỉ mỗi-mình-ông-chơi-với-dế.
Thật vậy,xem cách hành xử thời gian qua của VFF và VPF về bản quyền truyền hình với đối tác AVG cho thấy điều đó.
Trước đây,bằng cách nào đó,AVG đã đưa em VFF vào hạ bằng cách ký một bản quyền sản xuất các chương trình truyền hình giải đấu bóng đá trong hệ thống do VFF quản lý,nghĩa là giải V-League. Chẳng biết lúc đó VFF đang mơ về nơi xa hay do mãnh lực Bồ Lý Mê Hương quá mạnh mà thò tay ký phát 20 năm. Có nghĩa là AVG được quyền sản xuất chương trình và các nhà đài từ VTV,VTC hay tới các đài tỉnh,khu vực muốn lên sóng phải xếp hàng trước cổng nhà AVG trong 20 năm tới,thời gian đủ để Việt Nam chúng ta,căn bản thành một nước siêu công nghiệp (vì năm 2020 là căn bản trở thành nước công nghiệp rùi).Ngay từ lúc đó báo chí đã ỉ ôi về việc này,vì có khả năng là VTV chịu hổng nổi cái giá mà AVG đưa ra,thành thử vô số dân đen xưa nay vẫn xem truyền hình miễn phí có nguy cơ đói bóng đá nhà mình.



Thế nhưng sau khi VPF thành lập để ra giải Super League (cái này to à,Super chứ không cần V,J gì ráo) ,trong điều lệ do Tổng Giám đốc Phạm Ngọc Viễn ký nêu rõ: "Bản quyền truyền hình các trận đấu thuộc về VPF.Chỉ có VPF mới có quyền thương thảo và ký kết các hợp đồng bản quyền truyền hình…”.Vậy là phủi tay với AVG.
Nỗi niềm này là do trước đó,VFF khi trao quyền tổ chức lẫn khai thác thương mại cho kẻ thừa kế vĩ đại (giống Kim Jong – un quá) là VPF đã quên đi yếu tố bắt buộc là VPF cũng phải thừa kế tất cả những gì mà VFF đã ký kết với đối tác.Có nghĩa là ông cho người ta cái mà hiện tại không còn là sở hữu của ông.Quá chuyên nghiệp.



Vậy nên khi ông bầu Kiên đại diện VPF ngày qua thảo công văn cho phép VTV được phép truyền hình trực tiếp các trận đấu thuộc giải Super – League,bất chấp bản hợp đồng giấy trắng mực đen giữa VFF và AVG đã thể hiện tính chuyên chính,trấn áp ngay sự chống đối của AVG .Alê hấp,thực hiện đi,không lằng nhằng.Ai cãi,bắn bỏ.Sức mạnh chuyên chính này xuất phát từ đâu?Từ tiền,từ quyền,từ thế hay từ sự ngang nhiên coi thường các quy định của hợp đồng dân sự,nền tảng của kinh tế thị trường?
Ông bố nghiệp dư đẻ ra đứa con chuyên chính để điều hành một giải chuyên nghiệp.Khó khăn thay.
Hèn gì mình hay thấy các đồng chí cán bộ xã,thôn nhảy chồm chồm phát biểu trong các buổi họp dân mà ít khi thấy họ ngồi xuống ghế để nói chuyện phải quấy.Hoan hô các đồng chí xã thôn.Có các đồng chí điều hành,tôi yên tâm.

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

TRIỀU TIÊN - CAO LY


Chosun Bando hay Han Bando

Lâu nay chúng ta vẫn thường gọi Bắc Triều Tiên – Nam Triều Tiên hay như trước năm 1975 ở miền Nam gọi là Nam Hàn – Bắc Hàn.Cả hai cặp đó đều sai về ngữ nghĩa cũng như nguyên tắc ngoại giao.

Chúng ta đã biết,bán đảo Triều Tiên ( Chosun Bando theo cách gọi của quốc gia phía bắc Bàn Môn Điếm) hoặc bán đảo Hàn (Han Bando theo cách gọi của quốc gia phía nam Bàn Môn Điếm) trở thành Vương quốc Cao Ly (Goryeo hay Koryo nay là Korea) sau khi tướng quân Vương Kiến thống nhất các tiểu quốc trên bán đảo này để mở ra Vương triều Cao Ly (Korea) từ năm 918,đóng đô ở Khai Thành (Kaesong) ở phía bắc với quốc hiệu là Cao Ly .Năm 1392 tướng quân Lý Thành Quế lật đổ Vương triều Cao Ly,lập ra Vương triều Triều Tiên (Chosun) đóng đô ở Hán Thành (Hanyang) ở phía nam với quốc hiệu là Triều Tiên.Từ năm 1897 -1910,quốc hiệu Triều Tiên đổi thành Đại Hàn Đế Quốc (Daehan Jeguk).

Sau khi bị Nhật Bản thôn tính rồi kết thúc đệ nhị Thế chiến,bán đảo này được chia thành hai quốc gia,lấy vĩ tuyến 38 làm ranh giới.

Quốc gia phía bắc lấy tên là Chosŏn Minjujuŭi Inmin Konghwaguk dịch ra là Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên nhưng tên tiếng Anh lại là Democratic People's Republic of Korea .Phiên ngược trở lại là Cộng hòa Dân Chủ Nhân Dân Cao Ly.Tên quốc gia này hàm ý Vương Triều thống nhất đầu tiên của bán đảo này là Vương Triều Cao Ly (Korea) đóng đô ở Kaesong (Khai Thành) phía bắc.




Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên


Quốc gia phía nam lấy tên là Daehan Minguk tức là Đại Hàn Dân Quốc.Tiếng Anh là Republic of Korea phiên ngược trở lại là Cộng hòa Cao Ly.Tên Đại Hàn Dân Quốc hay là Hàn Quốc biểu thị sự tiếp nối của Daehan Jeguk đóng đô ở Hanyang (Hán Thành) phía nam.




Đại Hàn Dân Quốc

Vậy không lý gì chúng ta dùng chữ Bắc Triều Tiên khi không có quốc gia Nam Triều Tiên.Chỉ có thể dùng chung hai từ Cao Ly (quốc hiệu tiếng Anh) nên có thể gọi là Bắc Cao Ly và Nam Cao Ly.Và chúng ta cũng không thể dùng chữ Nam Hàn khi không có nước Bắc Hàn .Đó là về ngữ nghĩa.Còn về nguyên tắc ngoại giao,có nước Triều Tiên thì nước Nam Triều Tiên cảm thấy bị tủi thân vì lệ thuộc,và ngược lại có nước Hàn Quốc thì quốc gia bị gọi là Bắc Hàn cảm thấy bực mình.

Vậy tốt nhất cho gọn cứ gọi là Bắc Cao Ly và Nam Cao Ly để mong đi đến sự thống nhất sau này.Còn không thì phía bắc gọi là Triều Tiên ,phía nam gọi là Hàn Quốc cho nó tiện.

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

BÌNH LỰNG MƯỜI SỰ KIỆN NỔI BẬT NĂM 2011 CỦA VIỆT NAM+

BS HUY - Nhận thấy VNplus "ăn theo" mình đưa ra 10 sự kiện nổi bật năm 2011,mình bèn so sánh thử với 10 cái tiêu biểu của mình nên vác về kèm bình lựng tí. Chữ in nghiêng là phần bình của mình.

VietnamPlus xin trân trọng giới thiệu 10 sự kiện nổi bật của Việt Nam trong năm 2011 do Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) bình chọn.

1. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng: Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI diễn ra từ ngày 12 đến 19/1, tại Hà Nội, thông qua các văn kiện có ý nghĩa chiến lược đối với sự phát triển của đất nước, trong đó có Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) và Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội 2011-2020.Ông Nguyễn Phú Trọng được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng. Đại hội bầu Ban Chấp hành Trung ương Đảng gồm 175 thành viên.(cái này giống của mình,nhưng chẳng thấy có gì nổi bật cả.Đại hội thì cứ 5 năm/lần,mà cương lĩnh nào,nghị quyết nào chả được thông qua,đại hội nào chả thành công tốt đẹp.Có điều những cái nghị quyết ấy,cương lĩnh ấy được thực hiện hay không mới là điều đáng nói.Có chi mà nổi bật.)

2. Bầu cử quy mô lớn nhất từ trước đến nay: Ngày 22/5, lần đầu tiên Việt Nam tổ chức bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng Nhân dân các cấp trong cùng một ngày. Thành công của cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIII và đại biểu Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2011-2016 là một bước tiến quan trọng trong tiến trình xây dựng, củng cố và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.(Thì bầu cùng một ngày cho đỡ tốn công tốn của,có gì mà nổi bật.Cái nổi bật là có nghị sĩ rau muống,nghị sĩ dân trí thấp,nghị sĩ hổng hiểu sao lại ra luật cũng được bầu thì lại hổng đưa ra)

3. Việt Nam và Trung Quốc thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển: Ngày 11/10, tại Bắc Kinh, Việt Nam và Trung Quốc ký Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển, xác định các nguyên tắc định hướng cho việc giải quyết các vấn đề tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế và tính đến lợi ích của các bên liên quan.Trước đó, trong tháng Năm và tháng Sáu năm 2011, Trung Quốc có một số hành động vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông.(Chẳng biết thỏa thuận được cái gì mà thằng Hoàn Cầu nay đòi đấm,mai đòi đá,nổi bật chỗ nào so với trước đó)

4. Kiềm chế lạm phát, tái cơ cấu kinh tế: Với việc thực hiện các quyết sách của Đảng và Nhà nước - ưu tiên hàng đầu cho kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô và đảm bảo an sinh xã hội, Việt Nam kiểm soát lạm phát ở mức 18,12% năm 2011, tăng trưởng tổng sản phẩm quốc nội (GDP) cả năm ước đạt 5,8%.Tại Hội nghị lần thứ ba diễn ra tại Hà Nội, từ ngày 6 đến 10/10, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI quyết định tái cơ cấu nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng theo hướng bền vững.(Ơ,lạm phát lên đến hàng quán quân thế giới mà cũng nhờ kiềm chế a?Nếu không kiềm chế thì nó lên nữa a?May chứ hắn lên 100% cũng nhờ kiềm chế a?Chẳng thấy nổi bật cái kiềm chế tẹo nào)

5. Chiến dịch đưa hơn 10.000 lao động từ Libya về nước: Trước bất ổn chính trị ở Libya, từ 23/2 đến ngày 4/4, Việt Nam đã đưa hơn 10.000 lao động từ Libya về nước an toàn. Phần lớn lao động trở về thông qua cầu hàng không qui mô lớn nhất từ trước đến nay.(Thì mình gửi họ qua đó bốc vác kiếm ngoại tệ đem về thì đến lúc bom đạn nổ uỳnh uỳnh phải cõng họ chạy chớ chẳng lẽ bỏ đó?Việc đó là việc phải làm có chi mà nổi bật?)

6. Đưa vào hoạt động hầm vượt sông đầu tiên: Ngày 20/11, hầm Thủ Thiêm - công trình ngầm vượt sông đầu tiên của Việt Nam và hiện đại nhất Đông Nam Á có chiều dài 1,49km, rộng 33m, cao 9m, với 6 làn xe - và toàn bộ Đại lộ Đông-Tây được chính thức thông xe, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế-xã hội của Thành phố Hồ Chí Minh và cả nước.(Thì đường hầm mần xong phải đưa vào sử dụng chứ chẳng lẽ bỏ đó,có chi mà nổi bật?Còn cái việc nó có góp phần thúc đẩy cái gì đó hay không thì còn phải đợi.Có khi nó xuống cấp nhanh chóng rồi tu sửa chết cha thành quả đấm thép như Vinashin đấm vào nền kinh tế nước nhà thì toi)

7. Di sản Thành nhà Hồ và Hát Xoan được UNESCO tôn vinh: Ngày 27/6, tại Paris (Pháp), Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) công nhận di tích Thành nhà Hồ (huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa) là Di sản Văn hóa thế giới.Tiếp đó, ngày 24/11, tại Bali (Indonesia), UNESCO thông qua quyết định ghi nhận Hát Xoan (Phú Thọ) là Di sản Văn hóa phi vật thể thế giới cần bảo vệ khẩn cấp. Như vậy, đến nay Việt Nam có 16 di sản được UNESCO công nhận, ghi danh.(Cái thành nhà Hồ hay Hát Xoan gì đó đâu có rầm rầm nhắn tin huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc như vụ Vịnh Hạ Long với New7Wonder đâu mà nổi bật)

8. Việt Nam đạt thành tích cao tại SEA Games 26: Tại SEA Games 26 tổ chức ở Indonesia, đoàn thể thao Việt Nam giành 288 huy chương; trong đó có 96 huy chương vàng, xếp thứ 3 chung cuộc. Tuy nhiên, đội tuyển bóng đá nam U23 Việt Nam không giành được huy chương tại giải đấu này, gây thất vọng lớn cho người hâm mộ.(Ơ,đã có Seagames ta đứng đầu bảng tổng sắp,nay đứng hạng 3 có chi mà nổi bật?)

9. Dịch bệnh tay chân miệng lan rộng: năm 2011, bệnh tay chân miệng lan rộng tại tất cả 63 tỉnh, thành cả nước với trên 90.000 ca mắc, hơn 150 người tử vong, phần lớn là trẻ em, tăng cao so với năm 2010, ảnh hưởng tới đời sống, sinh hoạt của người dân và gây lo ngại trong xã hội.(Ơ,cái tay chân miệng này có thành dịch đâu mà tràn lan,ảnh hưởng chi tới đời sống sinh hoạt của người dân,gây lo ngại trong xã hội?Nếu có vậy Bộ Y tế đã công bố dịch rồi chớ.Hổng sợ Bộ cằn nhằn a?)

10. Lũ lụt nghiêm trọng tại Đồng bằng sông Cửu Long: Do tác động của biến đổi khí hậu, từ tháng 10 đến đầu tháng 11/2011, tại Đồng bằng sông Cửu Long xảy ra đợt lũ lớn nhất trong một thập kỷ qua, làm 85 người chết, tổng thiệt hại vật chất lên tới trên 4.000 tỷ đồng (Ơ,lũ lụt thì năm nào chẳng có mà nổi bật,85 người chết so với 334 người dân tỉnh Đồng Nai chết do tai nạn giao thông có nhằm nhè gì?)./.

(TTXVN/Vietnam+)

Túm lại,mình thấy 10 cái này chẳng có gì nổi bật hết.Hehe.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

VIỆT NAM - 10 SỰ KIỆN TIÊU BIỂU TRONG NĂM 2011.

1.Đại hội Đảng Cộng sản Việt nam khóa XI khai mạc sau hội nghị Trung ương 14 rưỡi chỉ hai ngày.Kết quả không gì bất ngờ với giới quan sát,ngoài việc ông Trưởng ban Tổ chức BCH TW khóa X đã không được tái đắc cử vào BCH Trung ương khóa XI.
2.Phó thủ tướng chính phủ Nguyễn Sinh Hùng trong bản báo cáo trước Quốc hội khóa 13 rằng Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật đối với các thành viên Chính phủ trong vụ Vinashin, trước khi cơ quan quyền lực tối cao này kịp có ý kiến chất vấn Chính phủ.
3.Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ "tiếp tục ở lại" dự phiên tòa trước sự bỏ về của nhóm luật sư phản đối HĐXX không công bố các chứng cứ buộc tội.Phiên tòa công khai trong hàng rào an ninh đã khép lại với 7 năm tù cho người con trai của cố thi sĩ,Bộ trưởng Cù Huy Cận.
4.Vụ việc tàu Hải Giám Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh,Viking II đang hoạt động trong lãnh hải Việt nam đã thổi bùng làn sóng biểu tình chủ nhật lần đầu tiên ở Việt nam kéo dài hơn hai tháng.Nhiều hình ảnh không đẹp của lực lượng an ninh đã bị giới blogger đưa lên mạng cho thấy chính quyền đã không tôn trọng quyền con người.
5.Các nhân sĩ trí thức Việt trong và ngoài nước liên tục gửi kiến nghị kêu gọi Đảng CSVN thực hiện các thay đổi mạnh mẽ nhằm bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo, đẩy lùi mọi tệ nạn tham nhũng và tha hóa, đưa đất nước thoát ra khỏi tình trạng yếu kém và lệ thuộc hiện nay, chuyển sang thời kỳ phát triển bền vững, đưa dân tộc ta đồng hành với cả nhân loại tiến bộ vì hòa bình, tự do dân chủ, quyền con người, bảo vệ môi trường.
6.Vịnh Hạ Long lọt vào top 10 trong cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới do tổ chức New7Wonders,một tổ chức tư nhân không được sự chấp nhận của UNESCO.Cuộc bầu chọn diễn ra có sự tham gia từ Phó Thủ tướng,Bộ Trưởng VHTTDL tới em bé 5 tháng trong sự mềm mại mũm mĩm của Lý Nhã Kỳ và sự hăm he đe dọa cho nghỉ việc của chúa đảo Tuần Châu.Có người lấy tiền tổ chức sinh nhật của con gái để mua card bấm tin nhắn,hi vọng đạt được con số trúng thưởng 10 triệu tin của tỉnh Quảng Ninh đưa ra.
7.Bộ Tài chính phủ quyết kết quả kiểm toán của Deloitte khi công nhận rằng thực sự Petrolimex đang lỗ 1840 tỉ trong 6 tháng đầu năm.Báo cáo trước đó của Deloitte cho thấy liên tục 3 năm Petrolimex lãi hơn 4200 tỉ.Xăng dầu thật sự là một thứ nhiên liệu không thích đùa với bất cứ ai muốn đùa với nó.
8.Bộ GTVT quyết định đầu tư 7.650 tỉ để khởi công cải tạo nâng cấp quốc lộ 20 phục vụ việc chở quặng bauxite đi cảng Kê Gà.Bài toán bauxite hay chính xác hơn là bài toán về người ăn ốc và người đổ vỏ đã có lời giải.
9.Lạm phát năm 2011 của Việt nam đã được chốt lại ở mức 18,6% đoạt danh hiệu quán quân thế giới về thể loại này.Để có thành tích này,các ngành điện,xăng dầu,hàng không…đã cật lực làm việc suốt ngày đêm góp phần đẩy giá cả từ áp thấp thành bão xa rồi bão gần.
10.Sự kiện cuối cùng khép lại một năm đầy phấn khích nằm ở bộ Ngoại giao.Chính phủ Trung quốc đã "cực lực phản đối" sáng kiến của Bộ Ngoại giao Việt nam gắn thêm một ngôi sao vào lá Quốc kỳ của họ trong dịp đón mừng Phó Chủ tịch nước CHDCND Trung hoa sang thăm. Nguyên tắc tối thiểu của ngành ngoại giao là một khi khách không thích thì chủ nhà không nên nài ép.

BỒ TÁT CẦM SÚNG.



Tượng Quán Thế Âm Bồ Tát ở xã Đại Cường,Đại Lộc,Quảng Nam đã được chế lại cho hợp với nhu cầu thời đại ra rứa đó

Trong Kinh Phổ Môn có đoạn:

…Cần Đồng Nam, Đồng Nữ
Mới độ được người ấy
Liền hiện thân Đồng Nam
Và hiện thân Đồng Nữ
Vì người đó nói Pháp.
Nên dùng thân Trời Rồng
Dạ Xoa, Càn Thát Bà
Tu-La, Ca Lâu Na
Và thân Khẩn Na La
Thân Ma hầu La Già
Nhân cùng với phi nhân
Mới độ được người ấy
Đều hiện các thân kia
Vì người đó nói Pháp.
Và nên dùng thân Thần
Đại Tướng Chấp Kim Cương
Mới độ được người ấy
Liền hiện thân Kim cương
Vì người đó nói Pháp.
Này Ông Vô Tận Ý
Bồ Tát Quán Thế Âm
Thành tựu các công đức
Đầy đủ là như thế
Ngài dùng mọi thân hình
Dạo đi khắp các nước
Để độ thoát chúng sanh…


Vì các o du kích muốn cầu Pháp nên Quán Thế Âm Bồ tát ở xã Đại Cường huyện Đại Lộc tỉnh Quảng Nam mới hóa thân thành o du kích cầm súng chăng?
Mà thời nay làm gì còn o du kích để cầu Pháp?Hay điềm báo trước đất nước này lại sắp có nhiều chị Út Tịch nữa chăng?
Chẳng biết,chuyện huyền bí cõi trên.Thôi cứ treo đại lá cờ sáu sao cho chắc ăn,đỡ đánh nhau lằng nhằng.Hehe

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

DON'T CRY FOR ME,KOREA.


Đừng khóc cho tôi,hỡi nhân dân Triều Tiên.
Như các bạn thấy đấy, phựt một phát,sợi dây nối liền tôi với sự sống giữa đất nước Triều Tiên vĩ đại được khai sinh bởi một người cầm lái vĩ đại rồi được tiếp tục dẫn dắt bởi một lãnh tụ thiên tài của các thiên tài đã rời bỏ tôi, đưa tôi đi gặp một kẻ điên rồ vừa đổi hộ khẩu trước tôi hai tháng. Tôi không muốn gặp gã chút nào,vì tôi là một thiên tài,còn gã,một kẻ điên rồ tệ hại. Làm sao sự điên rồ có thể sống chung với một bậc thiên tài,hình như có sự nhầm lẫn gì ở đây.
Hẳn các bạn muồn biết kẻ share căn hộ với tôi hiện nay là ai phải không? Thì đấy,gã ta là Gaddafi,vua của các vua Châu Phi, cách nay hai tháng đã bị fire trong ống cống. Thật không còn điều gì khiến tôi khinh bỉ hơn.Chẳng ai khóc cho gã cả,trừ vợ con gã. Còn tôi,những ngày qua,những giọt nước mắt của các bạn đã khiến tôi hoảng sợ mà e rằng nếu cái đà này tiếp tục,Bình Nhưỡng yêu quý của chúng ta sẽ rơi vào tình trạng lụt lội tệ hại nhất từ trước đến giờ,như Băng Cốc mấy tháng qua.
Nhưng đừng khóc cho tôi,hỡi các bạn yêu quý. Những ngày qua,ban giám thị trại đã đưa cho tôi một bản cáo trạng mà qua đó, tôi đã nhận thức rõ việc tôi đã làm.Tôi nhận ra rằng,tôi cũng như cha tôi, là những tay phi công tồi tệ,thay vì đưa các bạn đi về hướng thiên đường như đã hứa, chúng tôi đã lộn hướng tới 180 độ.
Nhưng điều tồi tệ nhất chưa xảy ra đâu.Đừng khóc cho tôi, hỡi nhân dân Triều tiên yêu quý,mà hãy khóc cho các bạn. Vì sắp tới,các bạn sẽ đi trên một chuyến bay do một viên phi công chưa hề biết lái máy bay.
Dù sao,dưới sự cầm lái của tôi, chú Ỉn, các bạn cũng còn có một đích đến đang chờ.Còn với cu Ủn,các bạn sẽ hoàn toàn không biết đi đâu, vì chính cu Ủn cũng không biết phải làm gì với chiếc máy bay ấy.
Vậy xin một lần nữa,tôi khuyên các bạn, đừng khóc cho tôi,mà hãy chuẩn bị tinh thần để khóc cho các bạn.
Nhưng biết đâu đấy,một tay không biết lái, biết đâu, một chú ruồi bay vào hốc miệng,hên xui sẽ đưa các bạn đến đúng nơi các bạn mong chờ. Lúc đó các bạn sẽ cười vui như chưa bao giờ được cười như thế.
Vậy thì hãy dừng cái trò khóc lóc này lại. Vì thú thực rằng,nó cứ làm tôi phân tâm trong việc tranh cãi với Gaddafi, về việc ai mới xứng đáng là thiên tài của các thiên tài, là vua của các vua…Đấy, gã lại lò dò tới,lần này,tệ hơn,lại dẫn theo ,hình như là gã Saddam nữa,với gương mặt câng câng đáng ghét.Oh la la,còn nhiều gã đi sau hắn ta,gã nào cũng hoa tay múa chân. Tôi phải chuẩn bị cãi nhau đã…Chà chà,lần nầy thực sự là một cuộc đại chiến.Để đấy tôi...Chào các bạn.

Kim Jong-il (gửi từ vực sâu tăm tối)

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

HỘI CHỨNG CHÁU BÁC NHANH.



Hồi nhỏ,về nhà ông nội chơi,một làng quê nhỏ kẹp sát quốc lộ 1A chạy dọc duyên hải miền Trung nghèo khó.Những tối ngồi nghe ông nội và các chú các bác nói chuyện người này người nọ thành đạt hay thất bại,câu đầu tiên thường được các bậc trưởng thượng hỏi là: “Thằng đó (con đó) con ai?” cứ như là nguyên nhân của những thành công (hay thất bại) đó chính là do người sinh thành ra thằng đó (hay con đó) tạo nên vậy.
Lớn lên,đi học,rồi đi làm.Ở nhà thành thị,chẳng ai quan tâm đến thằng đó (hay con đó) con ai,mà chỉ hỏi nó làm cái gì,làm có ra giống gì không?Vì thị dân như tứ chiếng đổ về,biết con ai để làm gì,và biết cũng có ích gì?
Thế nhưng vào cơ quan thì hội chứng con ai lại lù lù hiện ra.Đó là hồ sơ công chức,viên chức.Cáu thật.Mình làm không biết bao nhiêu cái hồ sơ công chức rồi.Mà không biết tổ chức cần cái thứ ấy làm gì mà cứ vài năm đã thấy bảo nộp.Mấy lần trước nộp chắc ra chợ gói xôi hay chùi đ…hết rồi hay sao?
Nhưng không ngán chuyện ngồi lọ mọ sao lại hồ sơ hay đi chứng thực.Chỉ ngán lần nào cũng như lần nào,tên họ ông nội,bà nội,ông ngoại bà ngoại rồi cha mẹ chú bác cô dì cháu chắt chút chít chằng chịt sinh ra khi nào,ở đâu,làm gì cho ta,cho địch…Nếu có vợ là thêm khoản đằng ấy nữa.Cáu thật.Mình cự với mấy ông tổ chức,tôi là viên chức,có bằng cấp hẳn hoi (không phải bằng mua), tôi làm việc lãnh lương tùy năng lực của tôi,đâu có liên quan gì tới ông nội bà nội hay cô dì chú bác tôi mà cứ hỏi hoài vậy?Câu hỏi của mình rơi vào bụi tre.
E – mail hỏi thằng bạn đang đi làm bên Mỹ.Nó nói ở bển tụi khoai Tây nó cóc cần biết mày con ông nào,có là con của chủ tịch Cục dự trữ liên bang cũng thế, mày có làm ra đồng điếu nào cho công ty tao hay có đủ năng lực làm cho Service của tao để dân không ngầy ngà là đủ.
Chẳng biết cấp trên cứ đòi biết tên ông ngoại vợ mình làm cái gì?Chỉ biết có vài ông được lặng lẽ giếm đi,vì hồi đó lỡ đi lính.Và may mắn có ông hồi đó đi dân công lập tức được đưa lên hàng hot như Hồ Ngọc Hà ngay,trưng hàng mẫu nha.
Tốt khoe xấu che từ trong lý lịch.
Nên thời gian gần đây,hội chứng cháu bác Nhanh (Trung tướng,GĐ CA Hà Nội) đang xuất hiện ở Hà Nội (không biết ở Sài Gòn có cháu bác Dũng không).Chạy xe lạng lách,vi phạm luật giao thông đã không cúi đầu nhận tội mà còn giở bác Nhanh ra hù dọa.
Vì sao thế nhỉ?Chắc có hai nguyên nhân.Thứ nhất là não trạng thằng đó con ai của lũy tre làng, thứ hai là sự hau háu muốn biết tên ông nội công dân của chủ nghĩa lý lịch.
Vì sao hội chứng đó lây lan?Vì người vi phạm biết rằng ở xã hội dân chủ gấp vạn lần xứ giãy chết này,có nhiều thứ còn đứng cao hơn pháp luật.Một trong những thứ ấy,là chú Ba,chú Tư gì đó tuy không đẻ ra pháp luật,nhưng có thể bẻ cong pháp luật.
Vậy hội chứng cháu bác Nhanh này có những triệu chứng gì?Đó là triệu chứng tự ti,thấy ai có súng,thậm chí không có súng nhưng có đạn là sợ (cứ sợ cái đã,còn tại sao sợ và sợ cái gì tính sau).Thứ hai là triệu chứng coi thường pháp luật (chả là con mịa gì nếu đã có chú Ba,chú Tư,hoặc là mê dược Bồ Lý Mê hương - Polymer)
Hội chứng này điều trị cách nào?
Chắc không có thuốc trị.Nhưng có cách phòng ngừa.Đó là bỏ ngay thói nghiện con ai,và phải nâng cao thể lực bằng cách tiêm chủng vaccin pháp luật cho mọi công dân,mọi tổ chức,để không một cá nhân nào,một tổ chức nào,đoàn thể nào tự cho mình có quyền đứng trên pháp luật.
Nói vậy chứ khó lắm.Thuốc lá còn khó cai nữa là.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

TỪ TRANG SÁCH XƯA




Tôi yêu những trang sách xưa.Những trang sách cũ kỹ qua lớp trầm tích thời gian thủ thỉ với tôi phần nào sự thật.Cái sự thật mà ai đó đã cố tình vùi lấp bằng những lệnh đốt sách, bằng những lời bóp méo xuyên tạc.

Thời đi học,tôi chỉ biết Nguyễn Huệ như một vị thần thánh và phong trào Tây Sơn là bữa tiệc của những chiến công chói sáng.Tôi chỉ thấy hình ảnh của những bô lão kinh thành kính cẩn bày hương án với dòng chữ Hậu Lai Kỳ Tô đón chào vị hoàng đế với áo bào sạm đen khói thuốc súng tiến vào Thăng Long. Tôi cũng chỉ biết trước đó thanh niên Nghệ An nô nức tòng quân hưởng ứng lời hiệu triệu quét sạch Ngô cẩu của vị anh hùng áo vải đến nỗi chỉ trong vài ngày đã trưng tập được một vạn quân.

Chỉ khi lần giở những trang sách xưa,tôi mới biết cái nô nức ấy được thực hiện dưới hiệu lệnh của mũi giáo và chó săn.Tôi mới biết rằng người dân Nghệ an nói riêng và Bắc Hà nói chung vẫn còn hướng cái nhìn hồ nghi về viên tướng bách thắng và vị vua tự phong vừa thoát khỏi sự kềm chế của vua anh bằng một cuộc chiến huynh đệ tương tàn.Và chính cái sự hồ nghi đó làm cụ La Sơn Nguyễn Thiếp cố tình trì hoãn việc thiên đô về Nghệ An tướng địa.

Tôi cũng biết được lý do tại sao nhà Tây Sơn nhanh chóng đi vào lụn bại chỉ vài năm sau khi hoàng đế Quang Trung băng hà.Tôi biết được rằng Gia Long hoàn toàn không phải mang cái án cõng rắn cắn gà nhà…như có ai đó cố tình gán ghép.Thực tế quan hệ giữa các chúa Nguyễn và triều đình Xiêm nó phức tạp hơn ta tưởng.Về dã tâm của Chất Tri còn là một dấu hỏi,tuy nhiên việc các triều đình phong kiến hỗ trợ nhau chống nội loạn là điều khả dĩ xảy ra,như vụ Phùng Tử Tài kéo quân sang ta diệt giặc Cờ giữa thế kỷ 19. Hoặc các chúa Nguyễn giúp Cao Miên ổn định ngôi vương trước đó.Và lòng dân quyết định hết thảy,mắt dân là mắt trời.Nếu quả thực Nguyễn Ánh rước voi giày mả tổ thì làm sao lòng dân lục tỉnh vẫn hướng về,vẫn bảo bọc vị chúa của họ trong những ngày bôn tẩu mà ngày nay được thần hóa qua chuyện kỳ đà,rái cá cứu chúa.Và nếu không có sự ủng hộ hết mình của dân,liệu Nguyễn Ánh có gầy dựng được một căn cứ vững mạnh từ hai bàn tay không để rồi từ đó làm bàn đạp tấn công ra Bắc thu phục lại giang sơn,làm một cuộc nhất thống vĩ đại nhất trong lịch sử nước nhà.Trong khi đó cũng chính dân Bắc Hà lại tố giác cho quân Nguyễn bắt sống vua tôi Cảnh Thịnh.Tại sao họ lại làm vậy với một vương triều có công cứu họ ra khỏi sự đô hộ của giặc Thanh,nếu không phải do những chính sách hà khắc của Tây Sơn, như vơ vét tượng Phật để đúc súng,đúc tiền…rồi phép trưng binh từ 15 tuổi tới 60 tuổi làm kiệt sức dân.Để rồi tôi rút thêm một minh chứng xưa như trái đất: Rằng một chính thể mất lòng dân trước sau gì cũng bị loại trừ khỏi vũ đài lịch sử,dù chính thể ấy có lấp lánh bao vầng hào quang của những võ công huyền thoại.

Cũng những trang sách xưa đưa tôi về những ngày đầu chập chững của văn chương quốc ngữ mà trong tôi dấy lên một niềm biết ơn vô hạn đối với những người khởi xướng tạp chí Nam Phong,mà cốt cán vẫn là cụ Thượng Chi Phạm Quỳnh.Từ những câu văn lê thê dây muống của cụ Trương Vĩnh Ký,cụ Nguyễn Trọng Quản,tới Nam Phong tôi mới được tắm mình trong cái ngôn ngữ Việt gần gũi với thế hệ mình.Nhưng cái tinh thần của cụ Thượng Chi mới đáng khâm phục như trong lời mở đầu : “…Cái mục đích của bản báo là muốn gây một nền học mới để thay vào cái nho học cũ,cùng đề xướng lên một cái tư trào mới hợp với thời thế cùng trình độ dân ta.Cái tính cách của sự học vấn mới cùng cái tư trào mới ấy là tổ thuật cái học vấn tư tưởng Thái Tây,nhất là của nước Đại Pháp mà không quên cái quốc túy trong nước…”


Như vậy,con đường khai dân trí,chấn dân khí,hậu dân sinh tự lực tự cường trước hết về mặt văn hóa tư tưởng rồi khoa học kỹ thuật tiến lên giành độc lập đã có thủy tổ từ Nguyễn Lộ Trạch, Nguyễn Trường Tộ, được Phan Tây Hồ khuếch dương quang đại rồi qua đến Nguyễn Văn Vĩnh,Phạm Quỳnh đã tập đại thành.

Yêu nước có nhiều cách khác nhau.Cứu nước cũng như cứu hỏa,có kẻ liều mạng xông vào đám cháy kéo được gì thì kéo.Có khi mất mạng.Có người xem xét cái nguyên nhân cháy mà tìm chỗ dập cho đích đáng.Có người lo phòng không cho cháy lan san nhà khác.Không thể thấy người không xông vào lửa mà cho là họ bàng quan thế sự…
Nước mất,không trực tiếp cầm súng ra chiến trường thì cầm bút.Cây bút ấy có thể dệt nên những Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc,cũng có thể vì dân trí nước mình mà dựng nên một cuộc Nam Phong.Vấn đề là cái Tâm để xướng xuất và cái Dũng để đi hết con đường mình lựa chọn.

Tôi quý trọng giọt mực của cụ Phạm Thượng Chi cũng ngang bằng,thậm chí có khi còn hơn quả tạc đạn của Liệt sĩ Phạm Hồng Thái,nếu xét về tầm ảnh hưởng lâu dài cho đất nước,cho dân tộc.

Xem trang sách cũ,càng thẩm đượm cái tình,cái tâm của bao bậc tiền nhân đã dồn bao tinh huyết cho nòi giống nhà,mà tiếc thay,nhiều khi chưa được hậu sinh đánh giá đúng. Nhưng có hề chi,một khi dân tộc này vẫn còn kẻ đọc sách,hàng ngày bên cảo thơm lần giở…Sương mù có bao giờ giăng phủ mãi được đâu?

Tịnh Tâm Đường – Ngày 11/12/2011

Gã Mọt Sách

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

TÁN TỈNH DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA BÍ THƯ.

NGUYỄN QUANG VINH

Bây giờ thì đôi trái gái ngày xưa ấy đã đầu bạc mà răng chưa long: đó là cặp vợ chồng nhạc sỹ Quách Mộng Lân và Nguyễn Thị Gái.

Một hôm, anh Lân kể với Cu chuyện anh lấy chị Gái, nghe mê.

Hồi trẻ, hai anh chị là diễn viên Đoàn văn công Quảng Bình ( thời những năm đầu kháng chiến chống Mỹ ở miền Bắc)

Sau những lần liếc qua liếc về, ném thư, ném tiếng, để bảo đảm thực hiện nghiêm chỉnh quy định, anh Lân gặp Bí thư chi bộ đoàn văn công báo cáo, thưa chú, em và Gái đã tình ý với nhau, đã có duyên nhau, rất có khả năng có thể yêu nhau được, đề nghị chú tạo điều kiện giúp đỡ. Ông Bí thư chi bộ đoàn văn công trễ cặp kính, nhìn Lân, lại nheo nheo mắt, lại đằng hắng rồi nói: Tối nay. Lân dạ. Tại hầm sinh hoạt của đoàn. Lân dạ. Quần áo chỉnh tề. Lân dạ.

Đây là lần đầu tiên Quách Mộng Lân ngồi bên Nguyễn Thị Gái, quá đẹp đôi.

Ngồi ở giữa họ là đồng chí Bí thư chi bộ.

Giữa ba người là ngọn đèn dầu.

Bên ngoài cửa hầm, mấy em diễn viên cả nam và nữ thì bổ chồm lên nhau rình nghe cuộc tán tỉnh nhau chính thức dưới sự lãnh đạo của đảng chi bộ mình.

Đồng chí Bí thư chi bộ hỏi Lân:

-Đồng chí Lân có nhu cầu muốn tìm hiểu để yêu đồng chí Gái, đúng không?

Đồng chí Lân gật đầu:

-Dạ đúng.

Đồng chí Bí thư chi bộ hỏi Gái:

-Đồng chí Gái có nhu cầu muốn tìm hiểu để yêu đồng chí Lân, đúng không?

Đồng chí Gái:

-Dạ đúng.

Bí thư chi bộ gật đầu:

-Vậy các đồng chí tán tỉnh, tìm hiểu nhau đi.

Lân và Gái ngơ ngác nhìn nhau. Tán tỉnh nhau cái chi mà có cả Bí thư chi bộ ngồi canh chừng?

Họ nhìn nhau im lặng.

Bí thư chi bộ sốt ruột:

-Tâm sự đi chứ? Im lặng thế khi nào mới thành vợ chồng?

Anh Lân mạnh dạn đề xuất:

-Dạ…Em có ý kiến…đồng chí Bí thư chi bộ ra ngoài cho bọn em tự do tâm sự được không ạ?

Bí thư chi bộ nghiêm mặt:

-Không được…Các đồng chí đều là đoàn viên, phải hiểu rõ vai trò lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của đảng chứ? Hiểu chứ?

Ngồi một lúc, đồng chí bí thư thấy hai người vẫn im lặng thì mệt quá, ngủ gật.

Dù đang lãnh đạo mà Bí thư cũng ngủ gật.

Vậy là thừa cơ lúc sự lãnh đạo ngủ gật, Lân vòng tay qua lưng ông bí thư véo Gái cái. Gái lại vòng tay sau lưng ông bí thư véo Lân cái. Véo qua véo về 5 cái như thế là xong cuộc tâm sự công khai, minh bạch trước sự chứng kiến và lãnh đạo của bí thư chi bộ.

Chui lên hầm, chị Gái bị các cô diễn viên kéo về góc trái hỏi răng rồi, răng rồi, anh Lân hun mi chưa? Gái cười nói, hun răng được, chỉ véo nhau thôi, có bí thư chi bộ mần răng hun được. Anh Lân cũng bị các diễn viên nam kéo về góc phải hầm hỏi, răng rồi, răng rồi, đã bóp được vú của Gái chưa? Anh Lân nói, bóp răng được, bí thư chi bộ không cho bóp.

Chuyện này thật nha.

Người viết và nhân vật còn nhăn răng cả đấy nha, không nói phét được nha.

Vì có bí thư chi bộ lãnh đạo, nên Lân và Gái sau đó cưới nhau, thành vợ thành chồng cho tới hôm nay.

Vì thế, hồi anh Lân làm trưởng đoàn văn công, luôn treo câu khẩu hiệu này: Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.

Giờ con trai anh ấy nối gót cha lên trưởng đoàn, câu khẩu hiệu ấy không còn nữa mà thay vào cái bảng chữ nhắc nhở: Vào phòng trưởng đoàn nhớ gõ cửa.

Nguồn:Quechoa.info

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

ÔNG TỔ NGÀNH MARKETING DU LỊCH VIỆT NAM



Trạng Quỳnh đãi vua.

Ngành du lịch chúng ta thờ ông tổ nghề marketing là ông Trạng Quỳnh.Ý hẳn các bác có thể băn khoăn mà tự hỏi,cái ông Ba Phi đời đầu,ông Đông Phương Sóc cú áp chót ấy thì liên quan gì đến nghề du lịch mà bảo.Có đấy.
Chuyện rằng năm đó,trên quãng sông nào đấy,trạng ta ngày ngày sang đò (có thể đi học lớp bổ túc,cũng có thể đi tán tỉnh bà Điểm,ai biết được mục đích thật sự của những ông sẽ được phong chức Trạng nay mai),chỉ biết là Trạng có đi đò,và tất nhiên,một người như Trạng không thể làm một cái việc rất chi là đời thường,là trả ba xu tiền đò.Trạng,như bao ông trạng nhan nhản đời nay (nhiều nhất là khu vực Ba Đình),trạng hứa sẽ trả và nhận trách nhiệm về lời hứa đó.Ngày qua ngày lại qua ngày lá xanh nhuộm đã thành ...cây vàng lá,trạng mất khả năng chi trả...
Bị Elliot,à quên,bị cô lái đò đòi và dọa kiện ra tòa,Trạng gãi đầu gãi tai và hẹn...lần này thì hẹn đến ngày mỗ...tháng mỗ.
Đến ngày ấy,Trạng dựng một cái chòi giữa sông,và cho lính đi rao khắp nơi rằng trạng sẽ bán thơ (tất nhiên sau này bác Nguyễn Duy cũng đua nóng với Trạng về khoản này)...
Dân ta,tất nhiên là rất mê thơ...Nhà nhà làm thơ,ngành ngành xuất thơ,quát thơ vào tai nhau đến nỗi nhà thơ Tạo buộc ai muốn đọc thơ mình phải nộp phí nhuận nghe để trả tiền nhậu nhưng cuối cùng khuya nào ông Tạo cũng bò lết về nhà mà chưa kịp đọc bài nào...Chả thế mà Quốc hội suýt nữa ban bố Luật nhà thơ...
Dân ta mê thơ,tất nhiên ùn ùn đi xin thơ...Và vì cái chòi ở giữa sông,con đò của cô gái trở nên độc quyền.Và như bao kẻ kinh doanh độc quyền khác,cô luôn luôn...than lỗ,và luôn luôn đề nghị tăng giá vì không thể kéo dài cái sự đau lòng với mức lương 7.3 triệu một tháng...
Sao mình cứ hay lan man thế nhỉ,rõ chán.Đi luôn vào nội dung thơ đi nào.Hôm đó,ai nấy chen lấn vào chòi cũng được nhận một câu:"Ai xem thơ Quỳnh bú c...Quỳnh" gói cẩn thận trên giấy...dó.
Ai nấy tím mặt,và ngượng...mặc dù nhiều kẻ hâm mộ thần tượng đến độ xem chuyện bợ đít liếm gót thần tượng không đến nỗi là nhiệm vụ bất khả thi cũng không thể nuốt trôi quả này được...Thế là họ quyết tâm trở thành kẻ tuyên truyền không công cho Trạng,không,đúng hơn là hầu bao cô lái đò.
Ai hỏi thơ hay thơ dở thế nào họ cũng không nói,chỉ bảo sang đấy sẽ biết...Và thiên hạ ùn ùn...
Và Trạng đã trở thành ông tổ nghề du lịch Việt nam hiện đại như thế đó.
Chỉ biết,ngày nay slogan ngành du lịch Việt nam có câu:"Đến ngay,trước khi chúng tôi phá sạch" cũng hay.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Ý ÔNG NGHỊ PHƯỚC LÀ...

Ông nghị Phước đăng đàn hùng hồn:...biểu tình xưa nay chỉ để chống chính phủ.Ô,đúng quá,ít khi có ai khi không xuống đường ủng hộ chính phủ cái việc đáng phải làm,trừ phi đất nước lâm nguy,sắp có chiến tranh giữ gìn bờ cõi.
Từ đó ông Phước biểu rằng không nên ban hành Luật biểu tình.Ý ông là chính phủ ta bao giờ cũng sáng suốt,cũng đúng,mọi thứ đã được chính phủ giải quyết ngon lành cành đào rồi.Nên biểu tình chống chính phủ là ...phản động.Thế thôi. Mà phản động thì tất nhiên...cấm.
Nhưng chắc ông cũng thấy (nếu ông không thấy thì đừng mơ làm đặc sứ của Saddam) là những nước cấm biểu tình hiện tại đứng ở đâu trong thế giới văn minh nhé.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

BÀI VĂN "LẠ"


Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.

Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.

Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.

Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …
Vũ Quốc Lịch
(Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)


Nguồn:dantri.com.vn

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

PHƯƠNG CÁCH TƯ DUY:HỆ THỐNG TRI THỨC MỞ

Kể từ khi bước vào quá trình đổi mới, rồi hội nhập toàn cầu hóa, xã hội Việtnam đã đi được một chặng đường rất quan trọng, dẫu còn bao nhiêu việc phải làm trước mặt. Huấn luyện viên trưởng của đội tuyển bóng đá Việt nam không phải là đảng viên, không có quốc tịch Việtnam, không phải người thuộc một « đất nước anh em » truyền thống, không phải là một nhà huấn luyện phong trào : ông ta là một huấn luyện viên Tây Âu nhà nghề. Cái gì đã xảy ra vậy ? Có quan trọng không ?

Cực kì quan trọng !

Xã hội Việtnam đã đi được một bước khổng lồ đầu tiên trên thực tiễn : từ phương cách tư duy ý thức hệ chuyển sang các hệ thống hiểu biết mở, phi độc đoán. Con đường đã mở ra đó mời gọi xã hội tiếp bước, một cách bình thản, sáng tạo, từ tốn, bao dung, nhưng dứt khoát.

Đêm dài trung cổ

Tất cả các xã hội trên thế giới đều đã từng được ninh nhừ trong các nồi hầm « đêm dài trung cổ ». Không cần phải giải thích dài dòng, nguyên tắc lớn nhất là mỗi con người của các xã hội đó không cần và không có quyền được có các suy nghĩ riêng về các cư xử tổ chức xã hội : hãy làm theo cái mà bề trên yêu cầu. Bề trên là tập tục, là giáo lý tôn giáo, là giáo chủ. Trong xã hội Á Đông xưa thì vua chúa thường đóng luôn vai giáo chủ này. Chỉ có một hệ ý thức đơn giản đóng vai trò uốn nắn cách nghĩ cho muôn dân.

Chuyển đoạn ý thức hệ

Với các tiến bộ về tinh thần, khoa học, công nghệ, các xã hội dần dà cựa mình. Con người hiểu dần ra giới tự nhiên và tìm cách khai thác, « chinh phục » các sức mạnh của tự nhiên. Nhưng con người chậm hiểu được nhất về chính bản thân mình, về tổ chức xã hội và tinh thần của mình, để rồi hẵng nói đến chuyện cải tiến chúng. Con người thường phải đi qua một giai đoạn đặc biệt như một hình thái khác chưa kết thúc của đêm dài trung cổ, giai đoạn chuyển mình mang tính ý thức hệ : người ta bắt đầu ý thức về hệ thống ý thức chính thống, nghi ngờ mặc cả với nó, nhưng chưa biết làm sao để vượt lên khỏi chính nó. Giai đoạn này dài hay ngắn tùy thuộc vào sức thức tỉnh, khả năng học hỏi, và năng lực tự tái tổ chức tiến hóa của các cộng đồng. Giai đoạn ý thức hệ này thường mang những đặc điểm như sau trong các ý thức cộng đồng.

Một hệ thống cắt nghĩa giữ vai trò độc tôn. Hệ thống này hình thành tùy theo các điều kiện tôn giáo, văn hóa, lịch sử… mà có các hình hài khác nhau ở các cộng đồng khác nhau. Điểm chung là hệ thống này mang tính độc tôn, không dung dưỡng các hệ thống lý giải khác cùng tồn tại.

Đức tin được đặt lên trên sự nghi ngờ. Các tư duy, các phán xét đặt lại các vấn đề đều bị xã hội coi như lạc đàn, phản xây dựng, làm hao mòn đức tin.

Vùng cấm địa. Ngay cả những tư duy chấp nhận hệ thống chính thống cũng bị cấm động chạm đến những vấn đề thuộc về những vùng cấm địa.

Đóng kín. Ngay cả những suy tư theo hệ thống chính thống cũng không được phép mở rộng các quan sát ra những hiện thực « bên ngoài kia ». Ví như hệ thống chính thống cho rằng « đạo Hồi phải là nền tảng của pháp luật» thì không ai có thể đặt vấn đề một nền pháp luật tồn tại bên ngoài đạo Hồi.

Chân lý tuyệt đối. Một phức hợp các chân lý tuyệt đối thường được đăng quang, mọi suy nghĩ và thảo luận chỉ được phép đóng vai trò thuyết trình cho những chân lý ấy.

Phi thời gian. «Tri thức » của hệ thống chủ đạo có tinh thần « một lần cho mãi mãi », hướng dẫn mọi tìm hiểu, giải thích toàn bộ lịch sử, hôm qua, hôm nay, hôm mai, một cách bất chấp thời gian.

Chống sợ hãi. Loại bỏ một cách mơ hồ sự sợ hãi trước mọi vùng chưa hiểu biết được. Hệ thống này đặt vấn đề bào chữa cho các quan sát của mình về thế giới trước khi tìm hiểu nó. Nó làm như mình có sẵn mọi câu trả lời cho những nỗi lo sợ triền miên của con người, từ như cái chết, sự mờ mịt về tương lai, cho đến sự lo lắng về thế giới rộng mở xung quanh, về những phiêu lưu mới sẽ phải trải qua trên đường đời…

Quyền lực tuyệt đối. Thực chất quyền lợi của nhóm lợi ích thắng thế được trình bày thành lợi ích chung bất khả thương nghị.

Bất chấp mâu thuẫn. Mọi mâu thuẫn, bất kể thuộc lĩnh vực nào, đều được dung nạp và tái giải thích gắng gượng trong hệ thống này. Khi đời sống phức tạp lên, hệ thống này tích nạp mọi điều vô lý và thúc đẩy sự rối loạn suy tư trong xã hội.

Vô chính phủ. Như một hệ quả cực đoan, xã hội hình thành song song trong nó tính vô trật tự, « vô chính phủ » trong nhận thức, ngay cả trong giới cầm chịch.

Tính thủ pháp. Tính chất này ngày càng được đề cao trong thực tế để gi ải quyết các công việc theo tính vụ việc cần kíp tức thì, do bản thân hệ thống này khó lòng giải quyết được việc lý giải ổn thỏa.

Tuyên truyền lấn át thông tin. Nhiều khi người ta phải thông qua các tuyên truyền để đoán ra các thông tin, đoán ra cái gì đó mới xảy ra. Xã hội đồn đoán phát triển thay thế cho xã hội được thông tin, mê tín thay thế sự phân tích lý tính.

Ngôn ngữ chết cứng là điều thường nhận thấy. Khi hệ thống không đảm đương được tính thuyết phục nữa, nó đành chỉ quan tâm đến mục đích ngắn nhất theo cách khiên cưỡng bất chấp. Phép ngụy biện khi này được lạm dụng dễ dãi.

Khoa học luận trở nên sáo ngữ hàn lâm, và được sử dụng khắp nơi để trang trí cho sự thiếu hiểu biết, mang tính lấn lướt, lạm niệm.

Thái độ thù địch với các thay đổi thường được thể hiện thường trực, thay vì tinh thần sẵn sàng vươn tới tìm hiểu những cơ hội mới. Tính phải đạo và sự vâng lời được đề lên thành chuẩn mực.

Yếu tố lý trí tập thể được đẩy lên thành phản xạ. Xúc cảm được đặt ở vị trí thống trị đối với phân tích lý tính.

Tính nhận thức cắt rời lịch sử được kích hoạt, làm như người ta đang sống và suy nghĩ, hành động trong một cuộc đảo lộn tẩy não vĩ đại về nhận thức. Các yếu tố của giáo lý vừa được đánh bóng, vừa được hiển nhiên hóa, nhàm hóa, phổ thông hóa.

Cuối cùng sự tôn thờ giả-đồng-thuận được đẩy lên thành thiêng liêng.

Hội nhập toàn cầu : các hệ thống hiểu biết mở, phi độc đoán

Xã hội phát triển, cởi mở, hội nhập toàn cầu, tự do hóa các lưu chuyển vốn, công nghệ, nhân lực… đưa con người đến một thực tế mới. Đời sống trở nên năng động, phong phú, đa dạng, phức hợp.

Con người dần từ bỏ ảo ảnh rằng mình luôn luôn đã là người biết hết mọi chuyện, đã nhận rõ tương lai rốt cùng, và luôn luôn thắng cuộc.

Con người học chung sống, học hợp tác, giữa mọi cá nhân và các tổ chức, ở phạm vi trong nước và toàn cầu. Khối tri thức của nhân loại chui vào trong từng máy tính, trong từng điện thoại thông minh của từng con người, và mỗi con người đó lại có thể đang dịch chuyển trong các không gian công việc hay đời sống của nền chính trị-kinh tế-xã hội của toàn cầu len lỏi khắp ngóc ngách mọi nơi.

Con người cùng xã hội của anh ta buộc phải trở nên dũng cảm hơn, và khiêm tốn hơn. Anh ta cùng xã hội phải học cởi mở, học suy nghĩ phi độc đoán, học tích hợp các hệ thống hiểu biết cần thiết, để thành công công việc trong các cộng đồng phức hợp, và để có được hạnh phúc của đời sống cá nhân và hạnh phúc của đời sống cộng đồng./.

Nguồn:nuocdenchan.com